CHUYỆN MỘT BÀI CA DAO CỔ

"Đi chợ tính tiền" là một bài ca dao lục bát, đã được in làm bài Học thuộc lòng cho học sinh lớp "sơ đẳng" trong sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư, năm 1948. Bài thơ kể chuyện một người phụ nữ đi chợ về, phải trình bày minh bạch, rõ ràng việc chi tiêu với chồng.

Ngày xưa khi học bài này thầy giáo chỉ nêu đại ý như rứa, đồng thời nêu bật tính đảm đang,khéo vén của người phụ nữ xưa... sau đó yêu cầu học sinh học thuộc. Thầy không giảng về bài toán ẩn trong bài thơ, có lẽ vì thời thế đã khác (Khoảng năm 1958, chưa được vào trường công lập, người viết học với Ông giáo... ở khoảng giữa cầu An Cựu và lăng Vạn Vạn, không biết có phải là thân sinh của nhà văn Hải Triều không?) đồng tiền cũng đã đổi thay, hoặc giải bài toán chắc chi những học trò nhỏ hiểu được.

Đọc tiếp »

Đôi Điều Về Một Người Bạn

Cung Nguyên Hải

Lời tác giả: Tôi may mắn được sinh ra từ một làng quê có những tấm lòng nhân hậu, những con người nghị lực, và những kẻ có lòng. Tuy họ không nhiều, nhưng đã tiếp nối nhau từ thế hệ này qua thế hệ khác và đủ để đem đến cho làng quê một nét đẹp nhân bản và cho riêng tôi một tấm lòng ngưỡng mộ. Trong số này, có một người bạn cùng thời với tôi: Anh Phạm Hiển ...

Tôi và Phạm Hiển tuy ở cùng làng, cùng xóm, hai nhà cách nhau khoảng 100m, nhưng chúng tôi không quen thân với nhau nhiều mãi cho đến những năm từ 1995 về sau. Lý do là vì năm 1956, khi tôi theo cha mẹ từ Mang Cá về định cư lại ở làng quê thì tôi theo học lớp nhì (lớp 4 bây giờ) trường tiểu học Hương Trà vừa mới xây hoàn thành ở giữa hai làng Bao Vinh và Thế Lại Thượng ở cách nhà khoảng 2km, còn Phạm Hiển học lớp tư (lớp 2 bây giờ) ở trường tiểu học Hương Cần, chi nhánh đặt ngay tại trong làng La Khê. Năm 1959, Hiển đậu vào lớp Đệ Thất trường Hàm Nghi trong Thành Nội thì tôi đang học Đệ Ngũ cũng trường này và năm 1963 khi Hiển vào Đệ Tam trường Quốc Học thì tôi đang học năm cuối.

Hai đứa học trò có vẻ đuổi bắt như vậy, nên đã chỉ biết nhau, thỉnh thoảng gặp nhau đây đó, nhưng chơi và thân với nhau thì chưa. Năm 1965 tôi vào Sài Gòn học Đại Học Hành Chánh thì Hiển vẫn ở Huế theo học Trường Cán Sự Y Tế. Hai đứa đã vào đời theo hai hướng khác nhau. Cuối năm 1968, sau khi tốt nghiệp, tôi làm việc, lập gia đình và yên ổn sinh sống tại thành phố Sài Gòn kể cả sau biến cố đổi đời 30/4/1975, cho đến mùa hạ 1990 được đi Mỹ. Còn Hiển long đong hơn nhiều. Hiển tốt nghiệp thủ khoa Cán Sự Y Tế năm 1967 để mở đầu cho một quãng đời đầy biến động, lắm đổi thay và gian khổ. Giữ chức vụ Trưởng Phòng Mổ Bệnh Viện Quảng Trị khoảng một năm, anh bị động viên khóa 2/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, sau đó phục vụ dưới màu áo Địa Phương Quân Tiểu Khu Quảng Trị cho đến 1971. Từ 1972 chuyển về làm Sĩ Quan Trơ Y tại Phú Bài, Huế. Là một học sinh xuất sắc của Hàm Nghi và Quốc Học trước đây, dù phải vào đời do hoàn cảnh, anh vẫn giữ được ý chí ham học, nghị lực vươn lên nên đến 1974 anh đã tốt nghiệp Tú Tài 2 và theo học tại Đại Học Văn Khoa Huế. Năm 1975 học tập cải tạo tại Đà Nẳng. Năm 1977 phải đi vùng kinh tế mới Darlac. Từ 1978 đến 1986 lại phiêu bạt về vùng biển mặn Rạch Giá, Kiên Giang. Thời gian từ 1987 đến 1990 sinh sống ở Buôn Mê Thuột và từ 1991 anh mới trở về định cư lâu dài ở quê ngoại La Khê.

Đọc tiếp »

Giữa Đời Thường Đọc Thơ Cung Trọng Bảo

Hoàng Xuân Sơn

Tôi đang có trong tay ấn bản đặc biệt thi phẩm Giữa Đời Thường của nhà thơ Cung Trọng Bảo. Dù thời gian gấp rút, dù chỉ là in tạm thời, tập thơ dưới sự chăm sóc của anh Cung Trọng Thanh, bào đệ của nhà thơ CTB, cũng đẹp trang trọng không thua gì một ấn phẩm đã phát hành thật sự.

Điều ngạc nhiên thích thú khám phá trước tiên là: ngoài việc tôi có được hân hạnh cùng quê Thừa Thiên với nhà thơ, tôi còn được vinh dự học chung dưới một mái trường trung học nổi tiếng của đất Thần Kinh, Trường Quốc Học Huế, với anh Bảo. Cũng có thể tạm gọi là đồng môn vì khoảng thời gian cùng học ở trường, lớp không cách biệt là bao.

Dù chỉ mới được đọc trước đôi bài thơ của CTB trong tập san xuân của Hội CSV/QGHC, những tưởng là khó hội nhập tức thời để nói lên đôi điều về thơ ca CTB, nhưng khi nhận được ấn bản đặc biệt thi phẩm Giữa Đời Thường từ tay anh Tôn Thất Lưu, cái đọc tiên khởi, tổng quan toàn bộ cuốn Giữa Đời Thường đã nói cho tôi biết tôi đã và đang được đọc một tập thơ hay. Nói theo ngôn ngữ thời thượng là tập thơ rất ẤN TƯỢNG, từ hình thức đến nội dung. Tôi đã có được những rung cảm đồng điệu tức thời khi thưởng thức được tình, ý từ những câu thơ đầy thi vị của dòng thơ CTB.

Đọc tiếp »

Đào Tuấn - Tội nghiệp cho chị vợ thằng hàng xóm

Đào Tuấn

To hơn, dài hơn, quái hơn. Đây không phải là khẩu hiệu olympic. Đây là khẩu hiệu của thẩm mĩ đương đại. Và nếu cần thêm những tính từ thuộc tính nữa thì phải là “khủng hơn”, “quái (dị) hơn”, “độc hơn”, có nghĩa là phải khác hơn. Và chữ hơn, là dành cho thiên hạ. Cụ thể hơn, ít nhất phải hơn thằng hàng xóm. Cho nó lác mắt.

Tết năm ngoái, trong một chương trình tư vấn trực tuyến trên radio, đã xảy ra một câu chuyện cười ra nước mắt khi một phụ nữ gọi điện khóc như mưa bão kể chuyện “anh xã”. Đại khái anh chàng “zdan chơi” này được thưởng tết 2 triệu đồng. Và ngay hôm lĩnh thưởng, khiêng ngay về một cây đào thế để “chơi tết”. Chỉ đáng nói, cây đào trị giá 1,8 triệu. Và sau khi mua về, được kê ngay cửa nhà “thằng hàng xóm, cho nó lác mắt ra”. “Em hỏi tiền tết đâu, anh í chỉ cây đào”- Lời chị vợ “Em nói thật là em chỉ muốn b…ă…m, v…ằ…m cái cây đào đó ra”.

Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Lập - Chết dở tục quê

Nguyễn Quang Lập

Mình không sành cà phê, ngon dở không thành vấn đề, chỉ thích ngồi một mình không phải nói chuyện với ai, càng không gặp người quen càng tốt. Cho nên chung cư mình cũng có quán cà phê nhưng mình không thích ngồi ở đó, vẫn thường ra ngồi mấy quán vỉa hè, quán càng vắng càng thích. Sát ngay cổng phụ chung cư có cái quán cóc của hai mẹ con cái Thảo, một cái bạt rách bốn cái cọc tre là thành cái quán.

Đọc tiếp »

Nguyên Khê - Còn Đâu Cái Giậu Mồng Tơi

“ Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn”
Nguyễn Bính

Sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng nhỏ ven đô Huế. Ký ức tuổi thơ lam lũ của tôi- thế hệ 5 x-  luôn ẩn chứa những hình ảnh đẹp đẽ của lũy tre làng rợp bóng ban trưa, con hói quanh co, cánh đồng rập rờn sóng lúa,  khói bếp lam chiều tỏa lan trên mái rạ, cánh cò thơ mộng và nhất là mùi rạ cháy hăng hắc cay nồng mỗi độ đốt đồng vào vụ mới.

Tuy cách phố thị không xa nhưng cuộc sống của người dân quê tôi vẫn chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Tuổi thơ tôi cũng đã  từng  kinh qua công viêc nặng nhọc của nhà nông, giúp mẹ sau buổi  đến trường. Vì là một làng thuần nông nên thu nhập đều dựa vào hạt lúa, khiến nhiều nhà cũng chật vật chuyện cơm áo gạo tiền. Thuở ấy bọn trẻ con tụi tôi nhiều đứa vẫn mặc quần áo vá đến lớp, thường chỉ được diện quần áo mới vào dịp tết . . .

Đọc tiếp »

Lê Hiếu - Mạn Đàm Về Mai



Nhấp chén trà xuân
Mạn đàm về hoa mai

Thập tải luân giao cầu cổ kiếm
Nhất sinh đê thủ bái mai hoa

Cao Bá Quát

Tết ngấp nghé trước ngõ, cơn nắng mùa xuân về hong non muôn vạn củi cành, lòng còn thổn thức, nghĩ về bao người xuân về tết đến còn tha hương cầu thực, là còn bao nhiêu nỗi lòng thổn thức hơn ta. Dăm điều ba chuyện như góp vui cùng những người đang hướng về quê hương nguồn cội, hướng về gốc rễ tâm linh.

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Nỗi Lòng Người Viễn Xứ

Hơi men lạ không ấm lòng xa xứ,
Khi tuyết trở về, người lữ thứ biết về đâu?
Đời xuôi ngược lênh đênh ghềnh thác,
Cơn gió vô tình, hạt cát cũng gây đau…

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Huế Xưa

Nếu chiều nay tôi về thăm lại Huế,
Đường phượng bay, còn để hẹn hò không?
Hương Giang ơi, còn gió lộng trên sông,
Hay tất cả chỉ là trong mộng tưởng.

Tôi bước đi, câu hò vang âm hưởng,
Huế bể dâu, có sót chút hương xưa ?
Xin một lần ngắm lại Huế trong mưa,
Huế sẽ khóc, Huế xưa không còn nữa!

Phan Văn Thìn

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Người ngang qua đời tôi

Nếu em nghĩ rằng những lời nầy ta viết cho em, thì em hãy đọc đi, để em biết ta muốn nói với em những gì, nếu em thấy rằng những lời này không phải ta viết cho em, thì xin em hãy đọc tiếp đi, để tìm xem ta muốn viết cho ai, và nếu em cũng không hiểu được những lời nầy ta viết cho ai, thì xin em đừng hỏi ta, những lời này ta viết cho ai? -Vì ta sẽ trả lời: Ta viết cho ta. Và đó không phải là câu trả lời mà em mong đợi….

Đọc tiếp »