Thư Cuối Năm Gửi Con Gái

Nếu đời người cũng có xuân hạ thu đông như bao năm tháng thì đây là bức thư cuối năm ba gửi cho con - một bác sĩ trẻ tuổi nghề và mới bắt đầu những ngày mùa xuân trong cuộc sống.

Cuối năm, trời Saigon bỗng trở lạnh làm ba nhớ quê nhà. Mùa này Huế mình mưa và lạnh lắm. Nhớ đến ray rứt bụi tre đầu xóm, con lạch (ngoài mình gọi là con hói) uốn khúc quanh thôn, nhớ từng con đường cỏ mọc đầy vết chân trâu. Lâu lắm rồi, cả gia đình mình chưa về quê ăn Tết và thăm viếng bà con, thắp vài nén nhang trên mộ phần tổ tiên, dòng họ. Ở tuổi đang chuẩn bị những ngày mùa đông của đời mình, ba bỗng thèm sống lại một cái Tết ở làng quê nghèo, bên bà con thân thuộc mà gia đình mình đã có dịp về thăm, khi các con còn nhỏ.

Đọc tiếp »

Khoảng Cách

Khoảng Cách Giữa Đời

Một buổi trưa mùa hạ nắng như thiêu đốt, một phụ nữ mù lòa bước đi chậm chạp trên đường mòn ở vùng ngoại ô thưa thớt dân cư. Tay không cầm gậy, bà rất quen thuộc với lối đi này. Bên vệ đường, có một cây to, bà rẽ vào đó, dường như để trốn cơn nắng hạ dưới bóng mát tàn cây phủ trên khoảng đất rộng. Có thể bà sẽ nghỉ trưa như mọi lần sau những buổi đi xin.

Bà đến gần gốc cây, sẽ dựa vào đó để tìm giấc ngủ yên lành. Bà sẽ cảm thấy hạnh phúc không thua gì mệnh phụ ngã lưng trên chiếc giường nệm êm ái. Bà đang mơ màng với hạnh phúc lớn lao nhất thì, bất ngờ, vấp phải vật gì, bà chao đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng thì nghe tràng âm thanh chua chát: ”Ai đó? Bộ đui mù rồi hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy? Thứ đồ gì mà sớn sác thế?”

Xin lỗi, xin lỗi! Tôi mù cô ạ! Tôi mù thật! Cho tôi xin lỗi! Xin lỗi cô! Bà hốt hoảng trả lời khi gượng đứng lên được.

Đọc tiếp »

Chiếc-dương-cầm im lặng

Hoàng Ngọc Trâm


Trong một chuyến về nước thăm gia đình, lên căn gác gỗ nhỏ nhắn chứa đầy những đồ vật cũ kỹ, tôi đã tìm thấy một vật mà gần bốn mươi năm về trước nó được gọi là chiếc-dương-cầm của hai anh em chúng tôi — một vật mang nhiều kỷ niệm sâu sắc mà tôi không thể nào quên. Chiếc-dương-cầm của chúng tôi là một chiếc bàn bằng gỗ thô cũ kỹ, dài khoảng một thước, được anh em chúng tôi dùng làm bàn học từ đời anh cả truyền xuống cho đến đứa em nhỏ nhất. Ai trong gia đình học lớp cao nhất thì được ngồi học ở bàn này, và có lẽ mỗi anh em chúng tôi đã có những kỷ niệm khác nhau với nó. Giờ đây chiếc bàn này đã gần sáu mươi tuổi, mặt bàn trầy trụa, loang lổ nhiều vết mực, có nhiều chữ viết chồng lên nhau, có những hình vẽ ngoằn ngoèo và những đường kẻ hình dạng những “phím đàn” cũng mờ hẳn đi. Đặt những ngón tay của mình lên những “phím đàn”, tôi xúc động vô cùng, tưởng như còn nghe văng vẳng những khúc nhạc tôi yêu thích hồi còn nhỏ.

Đọc tiếp »