Phan Văn Thìn - Nỗi Lòng Người Viễn Xứ

Hơi men lạ không ấm lòng xa xứ,
Khi tuyết trở về, người lữ thứ biết về đâu?
Đời xuôi ngược lênh đênh ghềnh thác,
Cơn gió vô tình, hạt cát cũng gây đau…

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Huế Xưa

Nếu chiều nay tôi về thăm lại Huế,
Đường phượng bay, còn để hẹn hò không?
Hương Giang ơi, còn gió lộng trên sông,
Hay tất cả chỉ là trong mộng tưởng.

Tôi bước đi, câu hò vang âm hưởng,
Huế bể dâu, có sót chút hương xưa ?
Xin một lần ngắm lại Huế trong mưa,
Huế sẽ khóc, Huế xưa không còn nữa!

Phan Văn Thìn

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Người ngang qua đời tôi

Nếu em nghĩ rằng những lời nầy ta viết cho em, thì em hãy đọc đi, để em biết ta muốn nói với em những gì, nếu em thấy rằng những lời này không phải ta viết cho em, thì xin em hãy đọc tiếp đi, để tìm xem ta muốn viết cho ai, và nếu em cũng không hiểu được những lời nầy ta viết cho ai, thì xin em đừng hỏi ta, những lời này ta viết cho ai? -Vì ta sẽ trả lời: Ta viết cho ta. Và đó không phải là câu trả lời mà em mong đợi….

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Cho tôi về

Cho tôi về Vĩ-Dạ, ngắm trăng lên,
Tìm lại phút êm đềm, đêm Biệt-Phủ.
Nắng muộn màng, Đông-Ba còn ngái ngủ,
Chiều Hương-Giang, ai sớm phủ sương mờ.

Cho tôi về Bao-Vinh, mùa nước lũ,
Chiều Kim-Long ấp ủ một giấc mơ.
Đêm Đập-Đá, hửng hờ cơn mưa tới,
Thuận-Thành ơi! người có đợi tôi về.

Cho tôi về núi Ngự, ngắm bình minh,
Dìu em quanh Nội-Thành, đêm tình tự.
Mai ra đi, mang niềm đau viễn xứ,
Vấn vương nhiều, Thượng-Tứ, tóc em bay.

Phan Văn Thìn

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Tình Denver

Denver ơi! ngỡ ngàng quá đổi,
Vương tay cao đã với tới trời
Bước chân xuống suối nguồn lành lạnh
Bâng khuâng sao cây cảnh xứ người.
Đồi Red Rock sáng ngời ngàn sắc đá,
Suối bảy màu hơn cả cảnh thần tiên
Ai xây cầu treo nối liền trời đất
Nói giùm tôi bí mật suối Mẹ hiền.

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Nỗi Nhớ

La Khê ơi, nếu chiều nay tôi trở lại
Nắng hanh vàng còn trải thảm cỏ xanh
Nơi vườn cũ bướm ong còn lượn
Hay cũng bỏ đi rồi từ thuở tôi xa.

Đọc tiếp »

Phan Văn Thìn - Lời Cho Em

viết tặng Minh Hải

Em có biết chiều nay nơi xứ lạ,
Có một người quanh quẫn mãi trong mơ.
Tìm nơi xa xăm kia, sau những áng mây mùa,
Ai đã dấu một thời như cỗ tích:
Sông Hương Giang lặng lờ trăm sợi nhớ,
Thành Nội hẹn hò anh đợi mãi dưới mưa
Ngự Bình thông reo mây giăng qua phố Huế
Trường Tiền mưa bay, anh nhớ giọng em cười.
Tóc em dài anh đã dệt thành thơ,
Nhặt hoa nắng anh điểm tô màu áo lụa.
Đập đá muộn phiền từng giông bão qua đi,
Ai thả gió miên man bên bờ Gia Hội.
Chiều Thiên An dưới bóng ngã thông già,
Trong nắng nhạt nhòa anh hiểu nghĩa yêu đương


Đọc tiếp »